Tu là cội phúc

Thứ tư - 25/05/2011 01:02

Tu là cội phúc

Chị ơi em muốn đi tu! Đây là lời của một nam bạn đọc sồn sồn cho tôi biết thế, sau khi báo tôi hay rằng cậu xin được ở linh mục Chủ Bút số điện thoại của tôi.

 

- Chị ơi em muốn đi tu!

Đây là lời của một nam bạn đọc sồn sồn cho tôi biết thế, sau khi báo tôi hay rằng cậu xin được ở linh mục Chủ Bút số điện thoại của tôi.

 

Ôi! Câu nói sao mà tôi thèm được nghe vô cùng! Chả vì Năm Linh Mục đang sắp kết thúc và tôi thấy mình trong năm Linh Mục nầy cũng có thiết tha cầu nguyện cho ơn gọi của cánh đồng truyền giáo nữa! Bởi thế trước tin báo bất ngờ thế của cậu bạn đọc lần đầu tiên liên lạc: tôi cảm thấy như mình được Chúa thưởng công…

 
 

Nhưng! Tôi cũng vụt thắc mắc vì tin vui sao cậu lại báo với giọng… yếu xìu chớ không có phấn khởi?! Và sao linh mục Chủ Bút lại đồng ý cho cậu nói chuyện quan trọng nầy với tôi?! Ngài thừa biết tôi “đời” chớ đâu phải “tu” nên nói năng bàn góp cho cái chuyện  của người muốn đi tu là có khả năng tôi làm “hư bột hư đường ” hết chứ?!

 
 

Dù thắc mắc vậy, tôi vẫn cám ơn cậu báo tin vui, với nồng nhiệt chúc mừng và giục cậu:

 
 

- Đã có ý muốn tốt lành thế thì em cũng nên xúc tiến cho ngon lành “cái rụp” luôn những bước tiếp theo đi! Tỷ như lo sớm sủa lên đường để tìm hiểu ơn gọi chẳng hạn.

 
 

- Em đang ở tù mà chị!

 
 

Ơ hay ở tù?! Không lẽ nào! Nhưng, giọng cậu đau khổ bảo cho tôi biết thế! Tôi nói:

 
 

- Chị không tin! Em mà ở tù thì làm gì có được tự do thoải mái để nào gọi đến toà báo, với nào gọi cho chị nữa?!

 
 

- Chị! Em ở tù thật mà! Nhưng không phải em phạm pháp nên bị tù hình sự hay gì gì đâu! Em ở tù là do em tự nguyện! Chị thừa biết loại tù đó rồi chớ? Loại tù mà người ta thường nói ví von rằng: “Con cá trong lờ đỏ lơ con mắt. Con cá ngoài lờ lúc lắc muốn vô!”

 
 

Ra vậy! Cậu đã có gia đình và đang bị mệt mỏi với đời sống hôn nhân mới réo tôi, mà tôi thì lại bé cái nhầm nên phải bị mừng hụt! Thảo nào lúc vào câu chuyện, cậu ngỏ ý muốn đi tu nhưng nghe… yếu xìu! Và chắc linh mục Chủ Bút cũng có cái ý thế nào đấy nên thấy cậu muốn tìm liên lạc với tôi, ngài mới chiều lòng…

 
 

Tôi hiểu câu chuyện ắt sẽ hứa hẹn thú vị đây, mặc dù giọng cậu đang quá là buồn! Tôi muốn được nghe giọng cậu vui vui lên cơ, cho nên tôi hỏi:

 
 

- Thế thì cái thuở “Con cá ngoài lờ lúc lắc muốn vô” là đã có cân nhắc chọn kỹ cái lờ theo đúng những tiêu chuẩn mong muốn mới chui vô, hay là “ma đưa lối quỷ đưa đường”  nên “a thần phù” lao vô đại, hoặc bị sóng xô nước cuốn “ép duyên” nên phải trôi phăng vào?

 
 

- Bà chị à! Em ba mươi hai tuổi và có sự nghiệp đâu đó mới lập gia đình! Vợ em là em tự chọn và đương nhiên phải đúng với những tiêu chuẩn em mong muốn chớ! Vì em lấy vợ cho em mà!

 
 

Cậu đáp với giọng cũng chưa có vui nên tôi nói thêm:

 
 

- Vậy là tốt lắm! Nhưng! Giá như em cũng nên tranh thủ thêm những kinh nghiệm của càc đấng mày râu rỉ tai cho nhau về các tiêu chuẩn cần phải tránh khi chọn vợ, thì có lẽ được tốt hơn nữa đấy!

 
 

- Thế hả chị? Em không biết! Chị nói em nghe xem họ rỉ tai nhưng kinh nghiệm nào!

 
 

- Chị không nói mà đọc vì đây là bài thơ có nhan đề “Lấy Vợ”. Chị không rõ đấng râu mày nào là tác giả? Mà do nhóm bạn Chu Văn An của ông xã chị gửi cho nhau nên chị được đọc ké.

 
 

Và tôi đọc cậu nghe một số đoạn như:

 
 

Lấy vợ không nên lấy vợ non,
Ra đường ai biết cháu hay con?
Nhí nha nhí nhảnh đòi vàng bạc,
Bán cả bàn thờ sắm phấn son.

 
 

Lấy vợ không nên lấy vợ già,
Bố ai biết được chị hay bà!
Sanh vài ba lượt người teo nhách,
Má hóp xương lòi giống như ma.

 
 

Lấy vợ không nên lấy vợ giàu,
Ra đường thiên hạ bảo trèo cao!
Về nhà bị vợ đì thảm thiết,
Mất mặt trượng phu đấng anh hào!

 
 

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ nghèo,
Ông bà cha mẹ khó ăn theo!
Cày sáng cày khuya mà vẫn đói,
Nhà trần chiếu đất với ao bèo!

 
 

Lấy vợ không nên lấy vợ ghen,
Áo quần lúc giận xé teng beng!
Rủi hôm cao hứng chồng về trễ,
Đập chén quăng ly, vỡ cả đèn…

 
 

Ôi! Cậu nghe mà cười vang, cho biết bà xã cậu không non, không già, không giàu, không nghèo và cũng không có ghen tuông gì hết!

 
 

Cậu vui được là tôi mừng và thấy cậu biết hãnh diện như thế về vợ nên tôi tỏ sự ngạc nhiên:

 
 

- Nhưng sao em lại muốn đi tu?

 
 

- Bà chị à! Em nói em muốn đi tu vì em hối tiếc phải chi hồi đó em chịu nghe những người đã và đang lâm vào cảnh “con cá trong lờ đỏ lơ con mắt” luôn khuyên em rằng “Tu là cội phúc, tình là dây oan”, nên khôn hồn thì hãy đi tu chớ có đừng dại dột mà đi lấy vợ! Và em muốn vấn ý chị vì em nhớ trong một bài viết trước đây chị có kể chuyện lúc mới quen với anh được anh đưa đến Dòng Kín, thấy tượng Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu tuyệt đẹp, đầy hoa hồng nằm thanh thản cách chi là chị khao khát muốn đi tu. Mà anh bảo chị đi tu là phạm tội giết người vì anh sẽ héo hon chết mất, nên sau đó chị đã cùng anh nên duyên đôi lứa… Thế thì trong cuộc đời làm vợ, chị sẽ làm sao khi ước muốn đi tu ngày nào đó nó vụt quay về đánh thức chị, xin chị bày cách cho em với?

 
 

Tôi vỡ lẽ thì ra chốt lại là tôi được cậu “lôi” vào chuyện “chị ơi em muốn đi tu” chỉ với lý do có như thế mà thôi! Ôi là… buồn năm phút… cho việc mình bé cái nhầm vì tôi tưởng đâu mình cũng... ngon lành ra trò… nên được Chúa thưởng!

 
 

Tôi nói:

 
 

- Em hỏi cái câu chị khó trả lời nhen! Vì nhỡ chị nói thật cái ý của chị mà không hợp với ý của em thì mích lòng em! Hay là em nói cụ thể vấn đề của em cho chị rõ đi, để biết đâu chị cũng sẽ mách được cho em đôi điều hữu ích!

 
 

- Em thật lòng hỏi chị và muốn nghe mà! Xin chị nói cho em được biết với!

 
 

Tôi đành phải chiều ý cậu:

 
 

- Đơn giản thôi em, bởi thật tình cái tánh của chị: gì chớ trong việc hôn nhân hễ một khi “ván đã đóng thuyền” thì có thế nào cũng sẵn sàng đón nhận và tín thác ở Chúa. Tuyệt đối không có vấn đề đặt lại để phải hối tiếc rồi “đứng núi nầy trông núi nọ”, hoặc thối chí nản lòng mà phá ngang hay chia tay bỏ cuộc! Và vì chị an phận với cuộc đời làm vợ, làm mẹ nên đâu có bao giờ cái ước muốn đi tu đó đội mồ sống lại mà quay về tấn công chị được! Hoặc cho dù cái ước muốn đi tu đó có đội mồ sống lại thì chị coi như mình đang tu tại gia vì ông bà xưa có dạy: “Tu đâu cho bằng tu nhà. Thờ cha kính mẹ hơn là đi tu”. Cho nên đã có gia đình, chị cứ sống hết mình với chồng con và chăm lo cho hạnh phúc gia đình thì đó cũng chính là chị đi tu vậy, mà là tu tại gia. Hơn nữa Thánh Phaolô có dạy: “Vợ không đưọc bỏ chồng, mà nếu đã bỏ chồng, thì phải ở độc thân hoặc phải làm hoà với chồng” (1Cr 7,10-11) nên chị không ngu dại gì mà không giữ lấy ông chồng như “của gia bảo” để vừa thuận theo luật Chúa thì lúc chết sẽ dễ được lên Thiên Đàng, còn lúc sống cũng được hưởng cái phước của người “có chồng hơn ở giá!”.

 
 

- Cũng như em là phải: “Có vợ hơn nằm không” chớ gì?! Bà chị ơi em biết vậy và em cũng muốn như thế! Nhưng cảnh của em bây giờ đã khổ, còn thêm vợ em…

 
 

Cậu ngập ngừng không nói tiếp, tôi nói:

 
 

- Em ngại gì nào? Em úp mở không chịu nói rõ ra cho chị hiểu thì chị biết em “ngứa ở đâu mà gãi” để may ra còn an ủi được em chứ?! Trước giờ chỉ có em là người bạn đọc duy nhất có lòng gọi cho chị, mà như “sợ bóng sợ vía” chi đó nên không có dám để cho cái miệng được  “tự do ngôn luận” nhen!

 
 

- Chị ơi chung quy là do em không muốn trở thành người chồng đi bêu xấu vợ mình! Cho nên dù em xin được số điện thoại chị đã mấy tuần qua mà vẫn chưa có gọi chị để tâm sự! Nhưng vì suốt mấy hôm nay lúc nào em cũng thấy buồn phiền và bất đắc chí lắm chị! Mà nếu cứ tiếp tục tình trạng ngày qua ngày gặm nhấm nỗi buồn thì chắc thế nào em cũng sẽ đổ bệnh mất thôi! Nhất là cái bệnh “depression” tức bệnh “trầm cảm” đấy chị, là bệnh bao người cũng chỉ do buồn phiền không lối thoát mà vướng phải!

 
 

Cậu nói thế rồi ngưng. Tôi muốn nói cho cậu biết là cậu không nên vội lo mình bị bệnh đó. Vì những ai vướng phải bệnh đó thì cứ người nào họ thương yêu nhất và gần gũi nhất là nói xấu không tiếc lời và còn chê trách đủ điều nữa! Nhưng kìa cậu thao thao nói:

 
 

- Chị đã mở lời thế, thôi thì em xin được tâm sự đầu đuôi câu chuyện của em! Thật tình là em đã có ý định đi tu từ nhỏ nhưng nấn ná để phụng dưỡng cha mẹ vì thấy cha mẹ già yếu, em là con út mà mấy ông anh, bà chị thảy đều tất bật với chuyện gia đình của họ! Rồi do cảm mến cô bạn láng giềng nhỏ hơn em một tuổi, cũng vì muốn sớm hôm được gần gũi phụng dưỡng song thân nên cô chẳng nghĩ chi đến chuyện chồng con… mà hai chúng em yêu nhau lúc nào không hay! Kết quả là chúng em cùng nhau xây dựng gia đình đã mười một năm hơn và sinh được ba cháu hai trai một gái: cháu lớn nhất mười tuổi, nhỏ nhất bảy tuổi. Cũng như có tậu được ngôi nhà khá khang trang và đã trả dứt nợ từ hai năm qua. Thì đùng một cái: em bị thất nghiệp cũng đã ròng rã suốt hai năm nay! Chị ơi thất nghiệp em đã buồn, lại càng buồn hơn ở lối đối xử trở mặt rẻ rúng em cách tàn nhẫn của không những bên nhà vợ, mà luôn cả đến người vợ đầu ấp tay gối của mình nữa! Ai đời vợ chồng nhưng lúc em thất nghiệp thì đồng lương vợ em kiếm được lại không bỏ vào trương mục chung của hai vợ chồng, mà cô ấy mở riêng ra một trương mục mới để cất giữ! Em vì thất nghiệp nên việc chợ búa em đi, cơm nước em nấu, đưa đón con đi học đi bác sĩ, trả các hoá đơn tiền điện nước, bảo hiểm các thứ… là em lo và em cứ cà thẻ rồi cuối tháng họ kết toán bao nhiêu em mới sẽ ký chi phiếu hoàn lại cho họ. Mà trương mục chung thì chỉ có chi ra chớ không có gửi vào nên tiêu mãi cũng cạn kiệt! Xin vợ bỏ tiền vào cho mình ký trả, vợ cứ tỉnh bơ! Còn năn nỉ vợ ký trả cho mình vợ cũng lờ luôn! Hậu quả là bao nhiêu cái “credit card” em đã “build up” suốt bấy nhiêu năm để luôn được “good credit” mà nay thành “bad credit” hết, nên em khổ tâm lắm chị! Cái lúc em ăn nên làm ra thì cứ xài xả láng cho vợ và nhà vợ như thể một thằng khờ! Em bây giờ bị “bad credit” trong khi tiền họ đốt em cháy ra tro còn được nữa là!

 
 

Cậu ngưng một thoáng để hỏi tôi:

 
 

- Chị có đang nghe em nói đấy không?

 
 

- Có, chị đang lắng nghe không chỉ với đôi tai mà cả trái tim và khối óc của chị nữa!

 
 

Vậy là cậu nói tiếp:

 
 

- Đấy! Em bây giờ chỉ vì thương ba đứa con mà phải sống với vợ em! Chớ đầu óc em lúc nào cũng thấy ngao ngán chán chường cho đời sống lứa đôi hiện đã bị vợ em đặt ưu tiên không là tình yêu, tình người nữa, mà là “money talk” nên em cứ hay hoài vọng về giấc mơ ngày nào! Tâm sự với vài ba người bạn thật thân thì chúng bảo em đã không thực tế còn thêm dở hơi! Chuyện đi tới không tính lại tính chuyện thối lui của cái thời độc thân mơ ước! Phải “có ở trong chăn mới biết chăn có rận” nên chắc gì đi tu đã sướng mà hoài vọng hảo?! Đang thất nghiệp cần tiền thì nếu không làm được việc nhiều tiền, hãy làm cái việc ít tiền có sao đâu! Nhất là bây giờ nhà cửa, xe cộ đã lo xong nên tháng tháng chỉ cần làm vớ vẩn chi đó cũng dư sức kiếm được mấy trăm bạc để trả cho mình đừng bị “bad credit”, chớ trông chờ ở vợ làm chi để phải buồn phải trách vợ mình?! Phụ nữ nào lại chẳng ham tiền và người vợ nào lại không muốn được chồng phụ giúp với mình từ việc lao ra xã hội kiếm đồng tiền với luôn cả biết bao là việc không tên trong đời sống gia đình nữa! Em thì nhân thất nghiệp ở nhà lo cho con mới hiểu thế nào về nhu cầu hàng đầu của con cái là cần tình thương yêu và sự hiện diện của mình luôn bên chúng! Mà nhà đâu có phải thiếu tiền hoặc cần tiền đến đỗi để em phải lo lao ra đi làm kiếm tiền, bỏ bê con cái! Em mong vợ em cũng nên hiểu cho điều ấy mà tháng tháng bỏ ra cho em mấy trăm đô, bất quá thì coi như là tiền mướn nguời coi trẻ vậy! Vì thật ra lúc em đi làm thì tiền mướn coi ba cháu tốn nhiều hơn. Để vợ em hoặc tự ký chi phiếu trả giùm em hoặc đưa tiền cho em ký, em mới không phải bị ‘‘bad credit’’ mà đằng nầy…! Em hoàn toàn ngao ngán, thật sự mệt mỏi và quá vỡ mộng về cái đời sống hôn nhân hiện không còn thấy đâu là tình yêu thương chồng vợ cảm thông, chia sẻ, ủi an, tôn trọng nhau mà chỉ có  “money talk” nầy! Tất nhiên em cũng biết em có cái tánh mà vợ em không thích mới “xiết hầu bao” em về tiền bạc! Vì hễ em có tiền là hay cho hay giúp các việc phúc thiện quý cha quý sơ kêu gọi, cho dù ngay cả lúc em mất việc làm nhưng thấy trong trương mục vẫn còn tiền.

 
 

Cậu nói đến đây thì ngưng một thoáng rồi thốt với giọng như sắp khóc:

 
 

- Thôi đủ rồi nhen chị! Xin chị đừng bắt tội em nói nữa! Em chỉ muốn được nghe chị nói bảo gì cho em mà em thấy em chấp nhận được: để cho em tâm ổn lòng vui mà sống qua cái giai đoạn nầy!!!

 
 

- Là giai đoạn mà em mới đang lần đầu tiên trong đời bị “bad credit” chớ gì?! Và chỉ mới có xảy ra trong vòng mấy tuần nay thôi?

 
 

-Vâng! Vì vợ em đã đối với em quá tàn nhẫn như vậy trong khi tiền cô ấy đốt cháy em còn được! Thì tình nghĩa gì nữa mà tiếp tục ăn ở với nhau nên em mới thấm thía thế nào “Tu là cội phúc”!

 
 

Thật là thương cho suy nghĩ của cậu, tôi nói:

 
 

- Em à với cái nhìn của em như vậy, chị nghi nếu em có đi tu và được làm linh mục thì trước sự việc những người giáo dân trong xứ em giàu sụ, đồng tiền của họ đốt trọn cả giáo xứ cũng chết nữa là; nhưng nhà xứ cần tiền xây sửa và bao việc mục vụ trong giáo xứ cần họ đóng góp bạc tiền, công sức mà họ vẫn gác ngoài tai... chị e em cũng sẽ bị khủng hoảng thôi! Và chị lo em cũng sẽ thấy không thể tiếp tục sống chung với họ trong cùng một giáo xứ nữa đấy! Vậy thì sự việc em sẽ giải quyết thế nào?! Xin chuyển đi xứ khác lại cũng gặp những người như thế... chẳng lẽ em cứ xin chuyển xứ khác rồi xứ khác nữa mãi hay sao?! Hay là em đành phải xin cởi áo nhà tu để hoàn tục vì những người nghèo chia sẻ nầy sao?! Trong khi những người nghèo mới là đối tượng của Tin Mừng, mà bổn phận vị linh mục là phải bằng mọi cách đưa họ về với lòng thương xót Chúa. Vì họ tuy giàu tiền của nhưng lại nghèo chia sẻ nên cái nghèo đó tự họ làm cho họ bị mất đi phẩm cách dù họ có được ngồi trên đống bạc đi nữa! Đấy là chưa kể đến phần thưởng đời đời là Nước Trời cũng có khả năng vuột khỏi tầm tay của họ luôn! Bởi vậy đây là cái nghèo thật đáng tội nghiệp vì họ là hiện thân của những con chiên lạc đang bị sống trong bể mê đường tối!…. Còn bà xã em, tại em chủ quan không nhìn thấy, với thêm em trót đã lý tưởng hoá vợ mình nên em mới vỡ mộng thua đau! Chớ chị tuy mới có được nghe em kể thoáng thoáng thôi là cũng đủ thấy vợ em hội đủ cả bốn yếu tố mà vị tác giả ẩn danh kia đã khuyên: hễ lấy vợ hãy nên tránh! Bởi em lấy vợ “non” nên việc như vậy mà không hiểu biết để thông cảm với chồng! Em lấy vợ “già” nên đây là lối xử sự của người trên kẻ trước em: mới ý họ họ làm chớ không màng đếm xỉa chi tới ý của em hết! Em lấy vợ “giàu” thành thử mới bị vợ hống hách “đì” cho biết thân và làm cho em mất mặt mất sĩ diện luôn cho biết tay bà! Em còn đặc biệt lấy vợ “nghèo” nhất là nghèo về sự cảm thông, chia sẻ, trao ban, quảng đại cho đi. Em còn lấy vợ “ghen” nên không ưa không thích các việc phúc thiện em làm mới sẵn sàng xiết hầu khi gặp dịp… Và nói chung những cái điều nên tránh đó, nhưng đã có ở vợ em là cũng có luôn không nhiều thì ít ở những người vợ khác kể cả chị! Nó cũng có luôn ở những ông chồng nữa, kể cả em! Nào! Đâu em hãy nghĩ xem em có “ghen” không khi chỉ trong một thoáng của câu chuyện mà em lập đi lập lại đến hai lần về việc “đồng tiền của vợ em đốt em cháy ra tro còn được” trong khi cô ấy để cho em bị “bad credit”! Em có “nghèo” không khi trong đời sống lứa đôi: vợ em cho em cả cuộc đời và chồng thất nghiệp thì mình vẫn cặm cụi lo làm… mà em đã không thương không quý xem như bị ở tù, lại còn hối tiếc phải chi đừng có lấy…

 
 

Tôi ngưng nói, chờ nghe ý cậu nhưng cậu vẫn im lặng nên tôi nói tiếp:

 
 

- Bây giờ phải làm sao để cho em được tâm ổn lòng vui mà sống cho qua cái giai đoạn nầy? Thì em đã thấy ra được việc: “Tu là cội phúc” rồi đấy! Nên cứ thế mà theo là không những em vui sống được trong giai đoạn nầy thôi, cả luôn đến các giai đoạn gian nan cùng cực tiếp theo nữa của đời người. Vì rồi đây khi con cái tới tuổi vị thành niên, nhiều khi chỉ vì muốn con ban đêm hãy lo ngủ để giữ sức khoẻ mà học, nên rầy la con khi thấy tối khuya con vẫn còn nói chuyện điện thoại, nhưng con lại dại dột đi uống thuốc tự tử… để lại cho cha mẹ không chỉ đau thương còn thêm đủ thứ phiền muộn với luật pháp xứ nầy!... Hay khi con cái trưởng thành thì phá gia chi tử, bất hiếu khôn lường!.. Hoặc khi  vợ chồng cao tuổi, ốm đau bệnh tật, khó tánh khó nết khó ai chịu nổi… Nhưng chữ “Tu” theo chị, tốt nhất là nên hiểu với cái ý  phải “sửa mình và sửa mình liên lỉ” để mình luôn được thích ứng với hoàn cảnh, dù cho hoàn cảnh đó có bi thảm đến đâu! Sửa mình là hãy tự chấn chỉnh lại và kiên quyết từ bỏ cái tôi sai trái của mình đi. Sai trái từ trong cảm xúc, trong ý nghĩ, trong lời nói chứ không chỉ trong hành động thôi.Vì nhiều khi chỉ cần một chút cảm xúc lệch lạc, một tí ti ý nghĩ sai trái thôi: nó cũng đủ điều khiển được cả con người mình đang vui vẻ năng động thành ủ dột ù lì, đang mẫu mực tốt lành thành tồi tệ xấu xa khi mình biểu hiện ra hành động quá ư là xấu! Và mình hãy tự lo sửa đổi lấy mình để mình sống cho những người có liên quan thấy mà sửa đổi, chớ không là đòi hỏi họ phải sửa đổi. Tỷ như em đang chán vợ muốn đi tu thì nên năng động đi làm vì vợ muốn thế; em muốn dành thời giờ cho con mà vợ thì xiết hầu bao muốn em phải tự kiếm tiền lấy mà tiêu là em hãy đáp ứng yêu cầu nầy của vợ cho vợ được vừa lòng… Em sớm lo đi làm đi! Không kiếm được việc làm ở đấy thì đi đến thành phố khác, tiểu bang khác và lúc đó vợ ở nhà ôm con là “biết đá biết vàng” thôi! Không chừng sẽ kíp năn nỉ em về và còn thay đổi lại cách đối xử. Em có cảm xúc buồn khi thấy tiền vợ làm vợ để băng riêng thì đừng buồn nữa mà nên vui vì vợ mình may mắn còn được có việc làm, lại biết lo liệu phòng thân…

 
 

Tôi lại ngừng nói để xem ý cậu thế nào thì được nghe giọng reo vui của cậu bên đầu điện thoại:

 
 

- Cám ơn chị! Em chịu cái ý chị bày cho em rồi đó! Để em sẽ áp dụng xem nhé! Nhưng, nhờ chị phân tích nên bây giờ em thấy thương lại bà xã lai láng như xưa chớ không còn buồn còn hận nàng nữa, thành thử em lo nhỡ em đi làm xa mà cô ấy không thèm năn nỉ em về thì sao?!

 
 

- Em lo cái chuyện bò trắng răng không! Em làm có tiền thì cứ coi như tiền đó là tiền của vợ con nên cứ thanh thản trao về cho vợ giữ bao nhiêu vợ muốn, sau khi thảo luận với vợ là em cần phải trừ đi chi phí tối thiểu cho em tiêu dùng, thì ổn cả thôi mà!

 
 

- Vâng, em cám ơn chị! Hy vọng em sẽ không gọi để quấy rầy chị quanh việc nầy nữa!

 
 

Tôi đáp lời cậu trong tiếng cười vui:

 
 

- Em gọi là chị sẵn sàng thôi! Nhưng, chị ao ước được em gọi để báo những tin vui cơ! Tin của vợ chồng ấm êm hạnh phúc, của con cái học hành thành đạt hoặc được ơn gọi đi tu thì chị mừng lắm! Chớ em mà báo tin em muốn đi tu lần nữa là chắc chị phải xỉu lăn quay ra!

 
 

- Vậy thì chị có cái bửu bối nào để giúp cho em trừ được tuyệt căn cái bệnh em muốn đi tu, chị bày nốt cho em luôn nữa đi?

 
 

Tôi suy nghĩ và cuối cùng đi lấy cuốn sách “Giờ Bên Chúa” được chị bạn vốn là bạn đọc đã tặng cho. Tôi chọn đọc một bài kinh trong đó để tặng cho cậu. Đó là bài kinh:

 
 

Xin Học Biết Chúa Kitô

 
 

Lạy Chúa, xin dạy con biết dịu ngọt trước mọi biến cố của cuộc đời: trước những nỗi thất vọng, trước sự vô tâm của người khác, trước sự dối trá của những người con tín nhiệm, trước sự phản bội của con người.

 
 

Xin cho con biết quên mình để nghĩ đến hạnh phúc của tha nhân. Biết che giấu những nỗi khổ và niềm đau nhỏ bé của mình, để chỉ mình con phải chịu đựng chúng mà thôi. Xin dạy con biết lợi dụng những đau khổ gặp phải trên đường đời, để nó làm con nên mềm ngọt chứ không thành chai đá hay cay đắng; để nó làm con nên nhẫn nại chứ không thành tức tối; để nó làm con nên rộng lượng thứ tha chứ không thành hẹp hòi, kiêu hãnh hay ngã lòng.

 
 

Từ sự chia trí nọ đến nỗi bận tâm kia trong cuộc sống hằng ngày, xin cho con biết thầm nói với Chúa một lời yêu thương. Xin giúp con biết sống siêu nhiên, đầy dũng lực để hành thiện và mạnh mẽ ý chí nên thánh. Amen”.

Nguồn tin: sưu tầm

 Tags: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây